Giờ mà cứ anh nào cứ cho rằng mình giàu có, học thức cao này nọ thì có thể vênh mặt lên với vợ hãy đọc bài này đi. Đọc để giật mình nhìn lại đâu mới là giá trị thật sự của bản thân mình nhé...

Bạn tôi: Hát hay, đàn tốt, hiền lành, học giỏi từ phổ thông, được nhiều gái theo nhất lớp. Ra trường với tấm bằng ưu tú, bạn dễ dàng xin vào một công ty lớn, lương gần 1000 USD mỗi tháng.

Bạn lấy cô vợ gia đình gia giáo, đi du học về, cũng có công việc ổn định trong một doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài.

Cuộc đời bạn cứ như một bài thơ, những tưởng mọi thứ đều được định hình, viết ra thật êm đẹp trên giấy trắng.

Bạn Tôi: Xăm trổ kín người, ăn nói bỗ bã. Cả thời trẻ trai ham chơi không chịu học hành, đua đòi băng đảng, đi trại cải tạo vài năm về thấy ba mẹ tiều tuỵ, héo mòn vì lo lắng cho con.

Bạn thay đổi hẳn từ đó, vay mượn vài trăm triệu làm vốn mở cầm đồ, buôn bán xe cộ. Đến giờ, bạn tôi, thu nhập 3 tỷ /năm, vẫn giản dị, thô lỗ như ngày nào.

Bạn lấy cô vợ dáng dấp tiểu thư đỏng đảnh, cũng dân chơi khét tiếng một thời, về đẻ liền lúc hai đứa con gái .

Sau bao năm đằng đẵng, chúng tôi mới có dịp ngồi lại với nhau. Sau cuộc nhậu tàn canh, khói lẩu nhoè mắt kính, người bạn tài hoa tâm sự:

Vợ chồng lấy nhau được 3 năm, thì thời gian thực sự ở với nhau chắc chẳng được mấy tháng.

Hai người đều có học, cái Tôi cá nhân cao, chẳng mấy khi đồng quan điểm, còn cãi vã thì là liên miên. Chính thế mà mấy năm ròng chẳng có với nhau được mụn con.

Cô ấy bỏ đi với thằng sếp Tây nửa tháng nay rồi, đơn ly dị vứt nhà chờ tớ về kí. - Bạn tôi chua chát nốc cạn chén rượu, giọng vẫn bình thản như kể về một câu chuyện đời đã phôi pha…

Tiếng chuông điện thoại reo, người bạn Xăm trổ của tôi nhấc máy. Trên màn hình facetime iPhone, cô vợ xinh xắn, trong bộ quần áo ngủ xộc xệch hét toáng trên voice :

Anh...Anh đi đâu lâu về thế, anh muốn em chết đói phải không, con về ngoại rồi. Anh về nấu cơm cho em ăn.

Bạn tôi cười hềnh hệch: Ok vợ yêu. Rồi gãi đầu gãi tai với bọn tôi :

Xin lỗi bọn mày, lần khác ngồi tiếp nhé, tao phải về không Hổ cái ở nhà đói nó lại đòi ăn thịt tao

Bạn tôi, ngoài xã hội đầu đội trời chân đạp đất, về đến nhà vẫn giặt quần áo, nấu cơm cho vợ ^^

Thế đấy. Cuộc đời thằng đàn ông cứ như 1 con thuyền giăng buồm ra biển lớn. Trời êm biển đẹp thì không sao, nhưng nếu mưa bão thét gào thì mọi Bản đồ, mọi đường lối, hay sách vở đều trở nên vô nghĩa. Lúc đó chỉ biết dựa vào Niềm Tin và Bản Lĩnh thực sự của mình.

Đàn ông lấy vợ cũng vậy thôi. Đã là duyên phận cuộc đời thì chẳng có chuẩn mực, định kiến nào là chính xác cả. Lấy vợ thì phải xác định bảo bọc, thương yêu cô ấy cả đời. Dù miệng lưỡi con người lúc đúng lúc sai , hãy cứ tin Tình Yêu luôn luôn đúng. Cả thiên hạ có thể không vừa lòng với cuộc hôn nhân của bạn, nhưng đâu có ai được ôm ấp vợ bạn mỗi sáng bình minh?

Đừng bao giờ tranh cãi với người phụ nữ của đời mình .

Đàn ông - đến người mình yêu còn chẳng bao dung nổi, tư cách gì mà vùng vẫy biển khơi ?

Đây không phải bài viết của một chị gái nào đó mà nói là viết ra bênh phụ nữ nhé. Chia sẻ này được em đọc được trên chính Facebook của một chàng trai trẻ đấy. Nghe mà thấy đời đúng là không đoán trước gì được.

Ai cứ nói phụ nữ cưới chồng như đánh bạc chứ thật ra chính đàn ông cưới vợ cũng như vậy. Đừng có nghĩ bản thân mình là cao sang, tiền bạc như nước mà sẽ có được hạnh phúc. Hạnh phúc hay không là ở người vợ và chính trách nhiệm của mình kìa.

Cưới vợ về mà cứ lôi cái tài, cái giỏi của mình ra mà đè lên đầu lên cổ vợ thì người đàn ông đó ngoài xã hội có được kính nể thế nào về nhà cũng chỉ là con số 0 mà thôi. Một khi đã yêu, đã chấp nhận cưới thì hãy xác định sẽ yêu thương, che chở cô ấy cả đời.

Đàn ông ra ngoài lúc nào cũng phải mạnh mẽ, tài trí đủ đường để chống đỡ giông bão vậy mà với vợ mình không làm cho cô ấy vui, hạnh phúc được thì thật là… nhục quá.

Giặt đồ, nấu cơm, lau nhà, rửa chén chẳng có gì là mất giá đàn ông cả nếu là chồng làm giúp vợ. Vợ vui thì mình cũng vui, vợ không phải vất vả cũng là cái tài làm chồng. Vợ có lỡ quát tháo to tiếng một chút thì đã sao. Là đàn ông, cần gì phải so đo, cãi tay đôi lại làm gì. Miễn là sau đó cô ấy vẫn yêu thương gia đình, vẫn hết lòng chăm lo cho bố con thì chẳng phải vẫn rất tuyệt vời sao.

Người mà có thể đi suốt cuộc đời với mình không ai khác chính là vợ. Phụ nữ vẫn luôn là người chịu nhiều thiệt thòi, tổn thương hơn đàn ông. Nên duyên vợ chồng rồi, giàu nghèo gì chưa tính, giá trị lớn nhất của một ông chồng là việc có đủ bao dung, yêu thương để che chở cho người phụ nữ ấy hay không.

Nguồn: phununews.vn st

yêu cầu tư vấn

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
ngaytinhyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google