Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chúng ta đừng vội nghĩ rằng bản thân mình không thể, nếu như bạn chưa thực sự sẵn sàng để bắt đầu.

Tôi đã từng đọc được câu chuyện về cuộc đời Homer - tác giả của hai sử thi nổi tiếng là Iliad và Odyssey. Ai cũng biết ông là một nhà thơ vĩ đại, nhưng ít người biết rằng ông từng có một tuổi thơ vô cùng bất hạnh.

Homerlà một người khiếm thị, số phận nghiệt ngã đã cướp đi ánh sáng của đôi mắt khiếncả cuộc đời ông phải sống trong bóng tối. Bởi thế, cậu bé Homer luôn cảm thấyđau khổ và không thích tiếp xúc với mọi người. Ngày ngày, Homer thường ra bờ biển,ngồi một mình trên tảng đá, thả hồn theo mây trời và gió biển.

Đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể, cho đến khi bạn thực sự bắt đầu - Ảnh 1.

Mộthôm, khi đang lắng nghe những âm thanh dịu dàng của biển cả, Homer chợt nghe thấymột giọng hát quyến rũ, hòa quyện trong tiếng đàn huyền cầm du dương khiến lòngcậu mê đắm. Đó là khúc hát tuyệt vời của một người nghệ sĩ tài hoa. Người ấy vừađàn vừa hát và bước đi nhẹ nhàng dọc theo bờ cát. Khi cảm thấy hơi thở của ngườiấy mỗi lúc một gần mình hơn, Homer vụt đứng dậy, dang tay ôm lấy người ca sĩ xalạ và xúc động cảm ơn ông. Người ca sĩ cũng cảm ơn Homer vì đã lắng nghe ông vớitất cả sự rung động chân thành của trái tim.

Homernói, giọng cậu run run, đẫm nước mắt:

-Ông ơi! Con bị tật nguyền thế này thì có thể đàn và hát như ông được không?

Ngườinghệ sĩ trìu mến đáp:

-Tuy đôi mắt con không nhìn thấy nhưng con có đôi tai tinh tường cùng với mộttâm hồn nhạy cảm. Nếu con muốn, ta sẽ giúp con.

Vậylà Homer được người nghệ sĩ nhận làm học trò. Với người khiếm thị như Homer, việchọc đàn vô cùng khó khăn và vất vả. Tuy thế, cậu rất sáng dạ, lại chăm chỉ chịukhó. Homer mải mê tập đàn đến nỗi các ngón tay bị sưng phồng lên, rất đau đớn;còn cổ họng thì khản đặc vì hằng ngày cậu phải đứng trước biển luyện giọng vàhát thi cùng sóng. Sau bao ngày khổ luyện, Homer đã thành công. Trước lúc chiatay, người thầy hào hiệp còn tặng cho Homer cây đàn của mình.

Đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể, cho đến khi bạn thực sự bắt đầu - Ảnh 2.

Tiếpnối con đường của người nghệ sĩ vô danh, chàng nghệ sĩ mù Homer đã ôm đàn langthang khắp chốn. Chàng thu thập các bản hùng ca lưu truyền trong dân gian, đồngthời hát cho mọi người nghe bằng tất cả trái tim. Nhờ đó mà sau này, Homer đã đểlại cho hậu thế hai sử thi bất hủ và trở thành nhà thơ vĩ đại. Ông là một tấmgương sáng về quyết tâm chiến thắng số phận để vươn tới đỉnh cao.

Cácbạn thấy đấy, trong cuộc sống, đâu phải ai cũng may mắn, đâu phải ai cũng làm mọiviệc một cách dễ dàng và thuận lợi. Chúng ta vẫn có những lúc cảm thấy bế tắcvà tuyệt vọng, có những lúc tưởng chừng như mọi thứ đã hoàn toàn kết thúc, cónhững khi chẳng dám bắt đầu... Nhưng mọi chuyện đều sẽ có cách giải quyết, quantrọng là thời điểm và cách bạn lựa chọn hướng giải quyết vấn đề mà thôi.

Đôikhi, bạn thấy mệt mỏi chán chường và mất niềm tin vào bản thân. Đôi khi bạn cảmthấy sợ hãi, không dám bắt đầu một việc gì đó. Tại sao bạn lại thiếu tự tin đếnthế? Khi bạn nghĩ rằng mình không thể, nghĩa là bạn đang tự giới hạn khả năng củabản thân, tự nhốt mình trong một cái kén chật hẹp. Sao bạn không thử một lầnphá bỏ cái kén đó, bước ra và chứng minh rằng BẠN-CÓ-THỂ?

NếuShakespeare không bắt tay vào viết vở kịch đầu tiên, thì có lẽ chúng ta sẽ chỉbiết đến một Shakespeare với vai trò là diễn viên chứ không phải là một nhà soạnkịch nổi tiếng. Nếu Bill Gates không ngại trở thành người "quái gở" khi đưa raquyết định mà nhiều người cho là điên rồ để rời trường đại học và xây dựng nênMicrosoft; nếu Steve Jobs không đi tiên phong trong ngành công nghiệp máy tínhvà đồng sáng lập ra Apple; nếu Mark Zuckerberg không tạo ra facebook... thì liệuhọ có trở thành tỷ phú hay không? Nếu họ không "mạo hiểm" bắt đầu cái mới thìđâu thể có được thành công. Vậy nên bạn đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể!

Đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể, cho đến khi bạn thực sự bắt đầu - Ảnh 3.

Lờikhuyên dành cho bạn là hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, hãy lập kế hoạch cụthể và tạo cho mình thói quen làm việc nghiêm túc. Hãy đi từ mục tiêu gần tới mụctiêu xa, hãy bước từng bước chậm mà chắc. Và bước đầu tiên chính là DÁM-BẮT-ĐẦU.Giống như một nhà văn, để viết được một cuốn sách (dù có là một cuốn sách ngôntình bị gọi là tiểu thuyết ba xu) thì ngoài khả năng sáng tạo, trí tưởng tượngphong phú, họ còn cần đến lòng kiên trì. Có thể sẽ rất khó khăn khi viết nhữngtrang đầu, nhưng một khi đã cầm bút lên viết, thì mọi chuyện sau đó sẽ dễ dànghơn. Việc quan trọng chỉ là kiên nhẫn viết đến những trang cuối cùng.

Lấybản thân tôi làm ví dụ. Tôi đã hai mươi bảy tuổi, nhưng hiện tại vẫn đang làsinh viên năm tư. Có thể bạn sẽ cười, sẽ cho rằng tôi đang lãng phí thời gian,bởi đại học đâu phải con đường duy nhất để đến với thành công. Vậy mà nhữngtháng năm tuổi trẻ, tôi cứ theo đuổi mãi giấc mơ vào đại học, tôi đặt ra chomình những khẩu hiệu như: "Tôi làm được","Chẳng điều gì ngăn cản được tôi hay khiếntôi bỏ cuộc""Tôi nhất định sẽgiành chiến thắng, nhất định sẽ thành công". Sau cùng, tôi đã đỗ đại học saubảy năm ròng rã đi thi. Bảy năm là quá dài so với tuổi thanh xuân của một ngườicon gái nhưng tôi hài lòng với những gì mình đã cố gắng, bởi tôi biết rằngTÔI-CÓ-THỂ làm được những điều mà tôi muốn.

Đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể, cho đến khi bạn thực sự bắt đầu - Ảnh 4.

Cònbạn thì sao? Bạn đã bao giờ thử làm những điều mà bản thân thực sự đam mê chưa?Nếu chưa thì hãy bắt đầu ngay đi thôi. Bởi chúng ta là những người trẻ, mà tuổitrẻ thì trôi đi vội vã, năm tháng chẳng đợi chờ ai... nên chúng ta hãy cứ sốnghết mình, hãy cứ sống vì hoài bão và ước mơ của chính chúng ta!

Vìvậy, hãy can đảm đương đầu với thử thách; đừng vội nản lòng khi gặp khó khănhay "thành công trì hoãn" mà hãy mạnh mẽ lên. Điều bạn cần làm là giữ cho mìnhmột tâm thế vững vàng, một quyết tâm đủ lớn. Và hãy luôn ghi nhớ điều này: Đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể, chođến khi bạn thực sự bắt đầu.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
ngaytinhyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google