Chúng ta đã luôn sống với suy nghĩ ngô nghê rằng: Dù cho mình có khôn lớn như thế nào, thì bố mẹ cũng sẽ chẳng hề già đi dù chỉ là một tuổi.

Người ta thường nói rằng con cái dù đã lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cáithì trong mắt những bậc làm cha làm mẹ, họ vẫn là một đứa trẻ chưa trưởngthành. Cũng tương tự như trong cách nhìn của những người làm con làm cái, dù chomình có khôn lớn bao nhiêu thì bố mẹ vẫn chẳng hề già nua chút nào. Chỉ đợi đếnmột lúc bất ngờ, khi nhìn thấy những sợi tóc bạc đã bắt đầu lấm tấm trên mái đầubố mẹ, trong lòng ta bỗng thắt lại và nhận ra rằng: À thì ra thời gian qua, bố mẹ cũng đã âm thầm già đi rất nhiều rồi.

Chúng ta lớn rồi, bố mẹ cũng âm thầm già đi lúc nào chẳng biết... - Ảnh 1.

Cấp một, cấp hai rồi lên cấp 3, chúng ta được sống hạnh phúc trong vòng taybố mẹ. Đối với họ, chúng ta mãi mãi cũng chỉ là một đứa nhóc vắt mũi chưa sạchluôn cần bố mẹ bên cạnh quan tâm, lo lắng và chăm sóc. Chúng ta cứ yên tâm mà sốngnhư thế, dựa dẫm vào bố mẹ với niềm tin rằng những con số về tuổi tác đều chỉlà điều gì đó thật hư vô. Khi cuộc sống dần trôi, khi thấy bố hoặc mẹ mắc bệnhvà đó là căn bệnh chỉ người lớn tuổi mới bị, thì chúng ta mới bắt đầu ngạcnhiên, sững sờ và khựng lại trong chốc lát.

Ba chữ "người lớn tuổi" vỡ ra một nhẽ gì đó trong lòng của nhữngngười con khi khôn lớn. Chúng ta đã trải qua niềm hạnh phúc đủ đầy và giờ thì họcđược một bài học rằng: Mọi chuyện trên đời đều không thể đấu lại sức trôi chảycủa thời gian. Thời gian trôi đi, chúng ta khôn lớn, trưởng thành trong cái nôibao bọc của bố mẹ, ảo tưởng rằng mình cứ mãi bé con, bố mẹ cũng chỉ là"người lớn" và chỉ dừng lại ở đó rồi thôi.

Chúng ta lớn rồi, bố mẹ cũng âm thầm già đi lúc nào chẳng biết... - Ảnh 2.

Chúng ta từng mong ngóng và trông chờ đến ngày sinh nhật của mình, qua mộtmùa sinh nhật là ta lại lớn lên hơn một tuổi. Nhưng có bao giờ ta biết rằng, mộtmùa sinh nhật lại trôi đối với bố mẹ là một nỗi buồn, vì khi đó họ lại già thêmmột tuổi, nghĩa là thời gian mà họ và bạn được ở cạnh nhau bị rút ngắn đi mất mộtnăm. Nghĩ đến điều này, chúng ta lại không khỏi cảm thấy run rẩy và hoảng sợ.

Thời gian là thứ đáng sợ và có sức hủy hoại, tàn phá con người khủng khiếp.Nó có thể khiến ta trưởng thành và đối mặt với nhiều điều mới mẻ hơn trong cuộcsống, nhưng đồng thời cũng âm thầm khiến cho sức khỏe của bố mẹ ta ngày càng yếuđi. Nếu để ý bố mẹ mình một chút, chúng ta sẽ thấy được rằng đôi mắt họ khôngcòn minh mẫn nữa, bước chân thì không còn nhanh nhẹn và vững chắc, thi thoảng lạikhám ra được bệnh này bệnh kia và phải tiếp nhận vô số liều thuốc vào trong cơ thểcủa mình.

Chúng ta lớn rồi, bố mẹ cũng âm thầm già đi lúc nào chẳng biết... - Ảnh 3.

Ngược lại với chúng ta càng lớn thì càng khỏe mạnh, nhiệt huyết và hăng háivới cuộc đời, bố mẹ khi thời gian trôi đi thì càng ngày càng yếu ớt và dễ mắcphải bệnh này bệnh nọ. Và giá như chúng ta biết được rằng bố mẹ chính là ngườiquan trọng nhất cuộc đời mình như thế nào, để mà có thể trân quý từng khoảnh khắcbên cạnh họ, quan tâm, chăm sóc cho họ y hệt như họ đã lo lắng cho ta nhữngngày thơ bé.

Trong suốt quá trình khôn lớn, không có đứa trẻ nào là chưa từng gây ra nhữnglỗi lầm khiến bố mẹ phải phiền lòng. Nhưng sau đó chúng ta có ý thức sửa chữa lỗilầm và hàn gắn mọi vết thương trong lòng bố mẹ chính là niềm an ủi lớn nhất đốivới bậc làm cha làm mẹ. Còn nếu cứ liên tục phạm lỗi mà chẳng hề một lần dừng lạisuy nghĩ cho cảm xúc của bố mẹ, thì đó chính là một người con bất hiếu. Khôngcó cha mẹ nào nỡ rời bỏ con cái, chỉ có con cái là hay xốc nổi, nghĩ mình đủlông đủ cánh và có thể rời khỏi nơi bến bờ mang tên bố mẹ đó bất cứ lúc nào.

Chúng ta lớn rồi, bố mẹ cũng âm thầm già đi lúc nào chẳng biết... - Ảnh 4.

Đừng tiếp tục làm những điều vô nghĩa khiến cho bố mẹ buồn. Thời gian liêntục trôi, và thay vì dành thời gian của mình cho những việc khác, hãy để ý và ởcạnh bố mẹ nhiều hơn một chút. Họ đã dành cho bạn cả cuộc đời rồi, khi bạn đủ lớnđể nhận ra điều đó, nghĩa là thời gian còn lại bạn có thể dành cho bố mẹ mìnhchẳng còn bao nhiêu đâu.

Thử nghĩ một ngày nọ ta nhìn thấy mái tóc đen nhánh của bố, của mẹ ngày xưagiờ đã lấm tấm bạc trắng, đôi mắt thì nheo đi nheo lại không còn nhìn thấy rõ,còn bước đi thì cứ chậm chạp và chậm chạp dần, điều đó thật đau xót biết bao.

Vì thế, hãy biết rằng thời gian đang lấy đi dần khoảnh khắc bên nhau của bạnvà bố mẹ mình mà trân trọng, yêu thương họ nhiều hơn. Đừng gây thêm bất cứ lỗilầm nào để bố mẹ phải tiếp tục lo lắng cho chúng ta nữa. Mỗi mùa sinh nhật, cứlớn thêm một tuổi thì hãy hiểu rằng điều đó cũng có nghĩa là bố mẹ của mìnhđang trở nên già hơn. Dành nhiều thời gian cạnh bên, trò chuyện và tâm sự với bốmẹ hơn một chút, vì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được chuyện gì sắp xảy ra trongtương lai đâu.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
ngaytinhyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google