Rồi đến ngày của Bố, tôi đã đùa rằng mình chẳng cần tốn đồng nào để mua quà tặng cả. Nhưng rồi chỉ vài giây sau lại tự hỏi rằng sẽ như thế nào nếu tôi có bố và tặng ông một món quà nho nhỏ.

Mọingười xung quanh nghĩ rằng tôi không thể hiểu đượcnhững chuyện đang xảy ra tồi tệ như thế nào. Họ chorằng tôi là một đứa trẻ may mắn bởi cha tôi qua đờikhi tôi vẫn còn rất nhỏ. Họ đã thực sự nghĩ nhưthế, nghĩ rằng tôi còn nhỏ nên nỗi đau mất cha nàychẳng là gì cả đâu. Trong mắt họ, tôi chỉ là mộtđứa nhóc chẳng biết gì và cứ ngây ngô, ngốc nghếchvậy thôi.

Vậynên họ đã vô tình giảm nhẹ nỗi đau mất đi ngườithân trong mắt một đứa trẻ như tôi.

Mất ba, mất mẹ, thế là tôi mất cả thế giới này - Ảnh 1.

Khibố tôi qua đời, phải mất một thời gian rất lâu tôimới có thể nhận thức được chuyện này tồi tệ nhưthế nào. Lúc nhỏ, tôi chỉ hiểu rõ và nhớ tất cảmọi thứ đã diễn ra. Tôi nhớ khoảnh khắc trái tim bốtôi ngừng đập, tiếng máy móc gì đó vang lên trong phòngbệnh, mẹ tôi thì bật khóc, có ai đó đưa tôi ra khỏicăn phòng đau thương, còn những người xung quanh thì cúiđầu tỏ vẻ thương tiếc. Tôi nhớ tất cả mọi thứ,và dù khi đó ai cũng mong muốn chuyện đang xảy ra chỉlà một giấc mơ thì thực ra nó lại là hiện thực phũphàng buộc chúng ta phải chấp nhận đối diện.

Khilớn lên, tôi nhận ra những suy nghĩ về cái chết củangười lớn thật buồn cười. Như là chúng ta đã nghĩmột ai đó vô tình chết đi chỉ trong một giấc ngủ sẽkhông tồi tệ như bạn phải chết dần chết mòn vì mắcbệnh ung thư, hoặc việc ông bà của mình mất đi sẽkhông tồi tệ như việc chính bố mẹ mình mới là ngườiqua đời. Và rồi chúng ta lại tiếp tục giả định rằngnếu bố mẹ của bạn qua đời khi bạn còn nhỏ, việcđó thật đỡ bớt nhiều đớn đau làm sao hơn là việcbạn phải trải qua nỗi đau mất mát khi bản thân đãkhôn lớn rồi.

Vàcũng chỉ vì tôi là một đứa trẻ chưa tròn bảy tuổimà chẳng ai nói cho tôi biết rốt cuộc là có chuyện gìđang xảy ra, hay một lời giải thích đơn giản về cáichết của bố mình. Đơn giản chỉ vì tôi là một đứatrẻ vắt mũi chưa sạch, nên dù chuyện đang xảy ra cótồi tệ đến mức nào, trong mắt tôi đó cũng chỉ làmột sự kiện chấn động trong giây lát rồi thôi.

Thờigian lặng lẽ trôi đi, tôi dần dần biết được nỗimất mát của mình lớn như thế nào.

Tôiđã không thể biết mình đang mất đi điều lớn lao gìngay từ những giây phút đầu. Khi còn là một đứa trẻ,tôi biết việc mất bố là một sự thiếu hụt đau đớntrong đời mình. Tôi đã khóc ba bốn lần, hoặc nhiềuhơn thế nữa. Nhưng rồi thời gian trôi đi, tôi cũng khônlớn, bận rộn với tuổi trẻ của mình và dần dần vuivẻ trở lại khi được nhận từ mẹ và dì tình yêuthương vô bờ bến. Nghĩ theo một chiều hướng tích cực,tôi vẫn còn thấy mình may mắn vì còn có mẹ ở cạnhvà được thân thiết với bà. Và cứ thế, nỗi đautrong tôi dần dần biến mất từ lúc nào tôi cũng chẳngbiết nữa.

Rồicó một số sự kiện trong đời vô tình xuất hiện vàkhiến nỗi đau của tôi quay trở lại. Giống như lúc tôileo lên xe một cô bạn chung lớp và nghe được đoạn hộithoại của cô ấy cùng với bố mình về việc họ sẽăn món gì vào bữa tối. Hoặc cảm giác hụt hẫng khitôi thấy những người bạn của mình được bố dắttay, cõng trên lưng và nhiều lúc còn được bế trên cổkhi băng qua đường để về nhà. Rồi đến ngày của Bố,tôi đã đùa rằng mình chẳng cần tốn đồng nào đểmua quà tặng cả. Nhưng rồi chỉ vài giây sau lại tựhỏi rằng sẽ như thế nào nếu tôi có bố và tặng ôngmột món quà nho nhỏ. Lần lượt từng sự kiện xảy đếnvà dồn dập như những con sóng lớn. Và cứ thế, từngcon sóng cứ đập vào người tôi mạnh dần và mạnh dần,cho đến ngày tròn 13 năm bố tôi qua đời. Khi đó, ôngnội tôi cũng ra đi. Ở hàng ghế đầu tiên trong đámtang của ông, tôi đã bắt đầu khóc và thấm thía đượcnỗi đau mất mát người thân này. Tôi hiểu được cảmgiác mất bố là một cảm giác khủng khiếp đến mứcnào. Mất đi bố khi còn nhỏ, nghĩa là tôi phải chịuđựng nỗi đau thấm tháp dần dần vào tâm hồn mình. Vàkhi tôi lớn lên, nỗi đau của tôi cũng vẫn ở đó, đãluôn luôn ở đó. À, hóa ra nỗi đau này đã có ở đâylâu như thế, chỉ là đợi cho đến lúc tôi thực sựtrưởng thành thì nó mới xuất hiện để dày vò tôi màthôi.

Mất ba, mất mẹ, thế là tôi mất cả thế giới này - Ảnh 2.

Trưởngthành đồng nghĩa với việc tôi phải tự học cách lấpđầy những khoảng trống trong tim mình.

Mấtcha ở tuổi lên sáu cũng đồng nghĩa với việc tôi cómột khoảng kí ức trống rỗng về việc bố tôi là ai,ông là người như thế nào. Trước khi bố tôi qua đời,tôi chỉ nhớ ông đang cố gắng học để trở thành mộtluật sự tài giỏi, nhớ là ông còn hút thuốc rấtthường xuyên. Chỉ thế thôi.

Mọikí ức về ông tôi chỉ có thể lục lọi lại trong kíức nhỏ xíu của mình hoặc hình dung về ông qua lời kểcủa mẹ. Bà nói rằng tôi sở hữu đôi mắt và cái mũigiống ông, và giống nhất thì có lẽ là nụ cười tươivà rạng rỡ này. Đôi lúc, tôi cảm thấy bố mình giốngnhư là một nhân vật hư cấu hơn là người đàn ông đãtừng có thật. Bởi ông sở hữu đầy đủ phẩm chấtcủa một người bố hoàn hảo. Tôi đã đặt cho ôngnhững tính cách tốt đẹp như để thỏa mãn sự trẻcon và những ý định bất chợt của mình.

Rồiđến lúc nào đó tôi khựng lại, nhận ra rằng mìnhchẳng có dịp được cãi nhau với bố, hay ông làm tổnthương tôi. Ông cũng không sống đủ lâu để có thểlàm cho tôi thất vọng. Ông đúng thật là một người bốhoàn hảo trong tưởng tượng của tôi. Và đôi lần buồnbã thì tôi lại bật lên tiếng khóc. Kí ức cuối cùngvề ông của tôi là lúc ông thều thào nói lời tạm biệtđứa con gái sáu tuổi của mình trước khi rời khỏicuộc đời này mãi mãi.

Mất ba, mất mẹ, thế là tôi mất cả thế giới này - Ảnh 3.

Vàrồi, tôi cũng bắt đầu sợ hãi khi lo lắng rằng đếnmột ngày nào đó có thể tôi sẽ chẳng còn chút kí ứcnào về bố để nhớ về nữa.

Saukhi bố tôi qua đời, hằng đêm tôi ngồi trên giường vàthử xem bản thân mình liệu còn nhớ được khuôn mặtcủa bố một cách rõ ràng hay không. Từng năm trôi đi,tôi vẫn tiếp tục thực hiện việc này đều đặn mỗiđêm. Chỉ có điều càng ngày tôi lại càng nhớ ít hơnvề những đặc điểm của bố mình. Những chi tiết trênkhuôn mặt ông bỗng trở nên mờ nhòa trong trí nhớ củatôi. Thậm chí, ngay cả giọng nói của ông như thế nào,tôi cũng không còn nhớ nữa. Những hình ảnh về ông độtnhiên từ sắc nét trở nên mờ nhòa khiến tôi vô cùngsợ hãi. Tôi sợ rằng mình sẽ sớm quên ông mất. Vàđiều này thật là tồi tệ, nó khiến tôi cứ bật khócvì không muốn quên đi khuôn mặt người cha thân yêu củamình một chút nào.

Vìmất bố từ nhỏ nên tôi chỉ biết bám víu vào nhữngkí ức quý giá về ông mà tôi có. Nên khi có bất cứmột thứ gì đó bắt đầu nhạt nhòa, tôi cũng có thểtrở nên sợ hãi. Tôi sợ đến một ngày nào đó mình sẽhoàn toàn quên đi khuôn mặt và giọng nói của ông. Chonên khi nói đến hồi ức của tôi về ông, thì nó vừalà một thứ tài sản quý giá. Nhưng đồng thời cũngchính là kẻ thù tồi tệ nhất đối với trí nhớ củamình.

Vàtôi dần phát hiện ra rằng chuyện người lớn khó làmnhất chính là giữ lời hứa của mình.

Mất ba, mất mẹ, thế là tôi mất cả thế giới này - Ảnh 4.

Tôikhông nhớ gì nhiều về đám tang của bố mình. Nhưngcũng giống như mọi đứa trẻ khác, khi chúng được hứanhững điều gì thì chúng sẽ mãi mãi ghi nhớ lời hứađó. Các câu hứa hẹn như "Tôi sẽ giữ liên lạc","Hãy gọi cho tôi bất cứ khi nào bạn muốn",hoặc "Hỏi tôi bất cứ điều gì cũng được"được thốt ra từ miệng những người nhìn mẹ tôi mộtcách thương tiếc. Và không lâu sau đó khi gia đình tôiđã ổn định hơn một chút, tôi không còn thấy mộttrong số những người đó xuất hiện lần nào nữa.

Vàrồi, những chuyến viếng thăm sau của họ chỉ là ngẫunhiên, như là cố gắng bù đắp sự vô tâm bấy lâu naycủa mình trong một ngày duy nhất và cũng như để báotrước rằng họ sẽ lại biến mất thêm một lần nữa.Và tôi nhận ra rằng, khi một ai đó cảm thấy tiếcthương cho số phận của tôi, họ sẽ nói ra những điềumà chính bản thân họ cũng không thực sự nghĩ như thế.Họ hứa hẹn thật nhiều trong khi chỉ một cuộc gọiđiện họ cũng không thể làm được. Cũng vì thế màtôi có thể lớn lên và trong lòng chẳng có chút sự mongchờ gì từ những con người đó. Điều này khiến tôichấp nhận sự thất vọng một cách dễ dàng hơn. Đâycũng là một bài học đầu tiên khi tôi phải lớn lênmột cách đầy hoài nghi về những điều mà người ta đãnói với mình.

Mất ba, mất mẹ, thế là tôi mất cả thế giới này - Ảnh 5.

Khôngcó nhiều người biết rằng tôi cũng từng có đầy đủbố mẹ bên cạnh.

Thuởnhỏ, một người bạn học của tôi đã từng gặp đượcbố tôi dù chỉ là một lần. Cô ấy đến nhà tôi saugiờ học và bố tôi đi vào phòng khách ngay sau đó. Chúngtôi đã ngồi trên ghế sofa và cùng nhau nói chuyện. Côbạn tôi rất ngưỡng mộ bố tôi vì ông rất cao, điềuđó khiến tôi vô cùng tự hào.

Sausự kiện bố tôi qua đời, những người bạn sau này củatôi chỉ biết về tôi là một người không có bố. Vàđiều này dường như đã trở thành một đặc trưng đểcó thể xác thực được danh tính của tôi vậy. Cũng nhưnếu phải giới thiệu mình trong một câu, tôi sẽ nóirằng: "Xin chào, tôi tên là Gena, tôi thuộc cung ThầnNông, hiện nay tôi sống với mẹ vì bố tôi đã qua đời.".

Mất ba, mất mẹ, thế là tôi mất cả thế giới này - Ảnh 6.

Thithoảng tôi cảm thấy việc mình bị lỡ mất một vàingười bạn là vì mình không có bố. Tôi giống như mộtquyển sách mà ngay từ trang đầu tiên đã bị rách đimột đường dài. Không ai kết bạn với tôi mà biếtrằng tôi đã từng có một người bố, mà họ chỉ biếtđến việc tôi là một đứa trẻ sống trên đời màkhông còn sự có mặt của ông.

Vìthế mà tôi cảm thấy rất biết ơn khi cô bạn thuở nhỏcủa tôi đã được gặp bố tôi trong một buổi chiềutan trường. Và có lẽ cô ấy chính là người duy nhấtlàm tôi cảm thấy thoải mái khi nghĩ rằng: "Thực ramình cũng từng có đầy đủ bố mẹ bên cạnh mà".

Vềsau, tôi học được cách chấp nhận những khó khăn trongcuộc sống này.

Khibạn bị mất đi bố hoặc mẹ từ lúc còn nhỏ, bạn chỉcó thể hy vọng rằng vẫn còn một người còn ở bêncạnh bạn và yêu thương bạn đủ để bạn cảm thấycuộc đời mình đỡ bớt bi thảm. Trong 17 năm qua, tôi vàmẹ tôi đã sống cạnh nhau như vậy. Khoảng trống mà bốtôi để lại khiến hai mẹ con tôi sống một cách mạnhmẽ hơn rất nhiều. Và tôi cũng đã thực sự nghĩ rằng,nếu bố tôi có thể nhìn thấy cuộc sống ổn địnhhiện tại của hai mẹ con tôi thì ông sẽ rất tự hào.Miễn là chúng tôi vẫn còn tiếp tục ở lại cạnh nhauthì mọi chuyện đều sẽ ổn hơn.

Mất ba, mất mẹ, thế là tôi mất cả thế giới này - Ảnh 7.

Tôivà mẹ vẫn luôn nhớ về bố, mẹ tôi từng nói là nếuchúng tôi sống vui vẻ thì bố cũng sẽ rất vui ở mộtnơi nào đó. Và tôi hoàn toàn tin vào điều này.

Mấtđi bố là một điều mất mát và khó khăn biết bao.Nhưng tôi và mẹ vẫn luôn nhớ về ông, cũng như có lẽông cũng nhớ về chúng tôi nhiều như vậy.

Nênlà, có lẽ đến một lúc nào đó, mọi chuyện rồi cũngsẽ ổn thôi.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
ngaytinhyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google