Chỉ cần không bỏ cuộc, thì chẳng có gì đáng sợ cả…

Vì xung quanh ai cũng nói đừng dừng lại…

Mọi chuyện trên đời này đều có thể sai lầm, và ai trên đờinày cũng đều có thể vấp ngã, để rồi qua đó tự rút cho mình bài học để trưởngthành. Chúng ta trước khi trưởng thành đều là những đứa trẻ. Những đứa trẻ đượccha mẹ bao bọc, được ôm ấp và vỗ về trong mái ấm gia đình.

Cho đến khi chúng ta lớn lên, vẫn mãi là những đứa trẻ toxác. Nhưng cuộc đời sẽ luôn biết cách vùi dập cho chúng ta tơi tả: từ công việc,học hành, cho đến tình cảm… Mọi thứ đều có thể đang rất tốt vào ngày hôm nay,nhưng lại nhanh chóng trở nên tồi tệ vào ngày mai.

Nếu thấy đời quá mệt, thì hãy cứ ngất đi một lúc! - Ảnh 1.

Vậy nhưng ngoài việc học cách chấp nhận, chúng ta sẽ khôngthể làm gì khác hơn. Hoặc là bật ô đi dưới trời mưa và trở về nhà sau một ngàydài mỏi mệt. Hoặc là dầm trong mưa và ướt sũng người, sau đó đón một trận ốm sốtthập tử nhất sinh. Là do chúng ta tự mình lựa chọn.

Có thể, vào thời điểm mọi chuyện dần trở nên khó khăn hơn, nụcười của bạn không giúp mọi chuyện chuyển biến theo chiều hướng tích cực. Và nướcmắt cũng không thể khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn được nữa. Nhưng chọn khóchay cười là do bạn. Chọn ngồi im hay đứng dậy bước tiếp là do bạn. Và nên nhớ,thành công sẽ không đến khi bạn không đưa ra bất cứ sự lựa chọn nào!

Và đó là những gì mà chúng ta được nghe ra rả hằng ngày, từmọi người xung quanh…

Nhưng nếu như mệt, thì cứ tạm tha cho mình được ngất đi một lúc!

Đã bao giờ bạn tha thiết điều đơn giản ấy chưa? Là quá mệt,quá áp lực, quá bức bối, quá chán nản, hay là quá tuyệt vọng… Như nhau cả thôi.Chúng ta vẫn cần một bước đệm để tĩnh tâm mình lại, để thư thả tâm hồn, và đểđưa ra được những điều đúng đắn.

Nếu thấy đời quá mệt, thì hãy cứ ngất đi một lúc! - Ảnh 2.

Đôi khi chỉ là vài phút nghe một bản nhạc hay, vài tiếng xemmột bộ phim nhẹ nhàng, hoặc vài ngày "trốn" khỏi thành phố xô bồ ồn ã. Chúng tabỗng nhìn ra ngoài trời và ước ao có thể chao liệng như một cánh chim, xanh mơnmởn như một chiếc lá trên cành, và lãng du vô định như một cơn gió thoảng.

Chúng ta ao ước và khát khao tự do trong chính những ngày tuổitrẻ của mình. Là bởi chúng ta sợ đi sai đường, sợ những soi mói và móc mỉa trênđời mà không biết rằng người đời vẫn thường hay cay nghiệt thế!

Trong những phút giây mà chúng ta "bỏ mặc" cuộc đời, thìchúng ta cũng chỉ trở nên vô hình trong chốc lát. Cuộc sống này vẫn tiếp diễn,người người vẫn nối đuôi nhau đi, dù muốn dù không thì vẫn có hàng trăm cuộc hộingộ lẫn chia ly… Nghĩa là, mọi sự vẫn thế, chỉ có "pin" trong tâm hồn bạn thì sẽđược "sạc đầy".

Chỉ cần không bỏ cuộc, thì chẳng có gì đáng sợ cả…

Nếu thấy đời quá mệt, thì hãy cứ ngất đi một lúc! - Ảnh 3.

Chúng ta sẽ không bỏ cuộc, không cho phép bản thân mình đượcbỏ cuộc. Mà chỉ là đang lùi một bước để tiến ba bước xa hơn, lại nhanh hơn. Sovới việc gồng mình trong vài giờ hoặc vài ngày ít ỏi, rồi kiệt sức hẳn. Thì việctạm nhấn nút "pause" rồi trở lại mạnh mẽ hơn chắc chắn sẽ là một sự lựa chọnthông minh.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
ngaytinhyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google