Bởi chúng ta phải học cách để chấp nhận rằng: không phải lúc nào cuộc đời mình cũng sôi nổi và đông vui. Đôi khi, làm gì đó một mình cũng tốt…

Vào một ngày, khi tôi chia sẻ kếhoạch du lịch tới Lyon với một nhóm bạn của tôi, thì người bạn của tôi tỏ rakhá hào hứng. Nhưng cô ấy cũng nhấn mạnh: "Tôi phải tìm một ai đó để đi cùng.Tôi sẽ không đi du lịch ở đó một mình đâu. Cũng chẳng ai muốn làm điều đó cả".

Tuyên bố này gần như đã bắt đầu mộtchuỗi tư tưởng mà tôi đã suy nghĩ rất nhiều lần trước đây:

Tại sao phần đông mọi người đềukhông thích thú với việc làm điều gì đó một mình?

Tôi có thể hiểu nguồn gốc của suynghĩ này là xoay quanh vấn đề "chúng ta". Đúng, chúng ta, là con người, là nhữngsinh vật tồn tại trên xã hội này. Khi mà chúng ta luôn muốn chia sẻ các trảinghiệm của mình với những người khác. Giao tiếp và trò chuyện làm nên những mốiquan hệ bạn bè, và giúp cho mỗi người được phát triển.

Tuy nhiên, điều khiến tôi thắc mắclà: tại sao các ý tưởng muốn làm điều gì đó một mình của ai đó lại luôn trở nênrất kỳ lạ trong mắt nhiều người? Chắc chắn, bởi với chuẩn mực xã hội hiện tạithì các hoạt động như đi ăn ngoài hoặc ra rạp xem một bộ phim được xem là hoạtđộng mà chúng ta nên làm cùng người khác chứ không phải để dành làm một mình.

Đừng cảm thấy tồi tệ thay tôi khi tôi làm gì đó chỉ một mình! - Ảnh 1.

Đó dường như là thứ chuẩn mực rấtquen thuộc mà bạn có thể nhìn thấy mỗi ngày, mỗi giờ, từ mỗi người xung quanh.Bởi thế mà vô hình chung nó được coi là tiêu chuẩn của hành vi và xu hướng củađại đa số chúng ta, dẫn đến việc chúng ta luôn cố tìm kiếm một ai đó để rủ rê họđi cùng, mặc dù công cuộc ấy có thể chẳng vui vẻ gì cho cam. Trong khi đó, khibạn nhìn thấy một người ra ngoài và trở về nhà một mình không đồng nghĩa với việcanh ấy hoặc cô ấy đang cô đơn, hoặc không có bạn bè.

Quan trọng hơn, tôi nghĩ rằngchúng ta hoàn toàn có quyền đơn giản hóa mọi thứ khi mà chúng ta không có tâmtrạng để chia sẻ vài khoảnh khắc trong ngày cho một người nào đó, hoặc cả xã hộinói chung.

Khi được hỏi, đa số mọi người đềucho rằng họ cũng có khoảng thời gian dành cho bản thân mình. Và đó chính là thờigian mà họ ru rú ở trong nhà, vào ngày nghỉ cuối tuần, nằm dài trên sofa xem Netflixvà thưởng thức bánh pizza…

Tại sao làm những điều đó mộtmình chấp nhận được, còn việc đi ra ngoài và làm một việc gì khác dưới sự chứngkiến của mọi người xung quanh thì không? Ăn trưa một mình tại một quán cà phêhoặc nằm dài trên bãi biển cũng hấp dẫn không kém mà, đúng không?

Bạn thân mến, thời gian mà bạn dànhcho bản thân mình là khoảng thời gian cần thiết cho những suy nghĩ từ sâu trongtâm trí, để bạn có thể thưởng thức hoặc cảm nhận mọi thứ trong một thế giới khácyên tĩnh hơn, phẳng lặng hơn.

Khi một mình, chúng ta sẽ có cơ hộiđể suy nghĩ về các vấn đề mà chúng ta đang thật sự quan tâm. Hoặc chỉ đơn giảnlà đề cao giá trị của những phút giây trôi qua ở thời điểm hiện tại.

Đừng cảm thấy tồi tệ thay tôi khi tôi làm gì đó chỉ một mình! - Ảnh 2.

Tôi cho rằng đó là một lời giảithích cho lý do tại sao những người biết cách hưởng thụ khoảng thời gian choriêng mình không đáng để nhận về một sự kỳ thị từ xã hội. Chúng ta thường có xuhướng áp đặt khuynh hướng của mình vào người khác, đặc biệt là trong các tìnhhuống chúng ta xem là tiêu cực. Và tôi thấy rằng những người có ác cảm lớn nhấtđối với việc dành thời gian để một mình là những người luôn lo sợ và cố gắng nétránh sự cô đơn…

Làm điều gì đó một mình là mộttrong những điều tốt nhất cho tâm hồn bạn.

Đó là một trong những thú vui lớnnhất mà tôi tìm thấy khi làm việc gì đó một mình. Ít nhất là bạn sẽ có sự tự dođể hoạt động theo lịch trình của riêng bạn. Quyền tự do này là lý do tại saotôi thích mua sắm solo và đánh giá cao việc đi du lịch một mình hơn rất nhiều.

Ừm, đi du lịch một mình? Có cô độchay không ư? Vâng, có chứ. Thật tuyệt vời khi có thể du lịch và tận hưởng nhữngkhoảnh khắc lịch sử, văn hóa nghệ thuật,… với một ai đó. Tôi chắc chắn là mình mongmuốn việc có một người bạn đi cùng tôi tại thời điểm đó; nhìn thấy những gì tôinhìn, ăn những gì tôi ăn, thảo luận về chuyến đi của chúng tôi. Thật tuyệt khicó một người nào đó cùng bạn chia sẻ khoảnh khắc mà không dễ dàng để lặp lại mộtlần nào khác nữa. Nhưng nếu không có một ai phù hợp, thì việc đi du lịch mộtmình vẫn cứ là không-sao-hết!

Đừng cảm thấy tồi tệ thay tôi khi tôi làm gì đó chỉ một mình! - Ảnh 3.

Những gì mà tôi nói ở trên chỉ đểcho bạn thấy rằng tất cả điều đó không thể cản trở việc tôi quyết tâm làm nhữnggì tôi muốn. Và cả bạn cũng vậy! Nếu bạn thực sự muốn làm điều gì đó một mình,tại sao lại nghĩ nó là một điều đáng xấu hổ? Còn nếu không, một khi bạn cố chấptìm một người đồng hành, bạn có chắc là sẽ tìm được đúng người để chia sẻ nhữngtrải nghiệm của mình chăng? Rồi sẽ có những lúc bạn nhận ra rằng, đối với việctìm sai người, thì thà đừng tìm để tự làm một mình còn tốt hơn!

Đương nhiên mục đích của bài viếtkhông dùng để đả kích những người không thích ở một mình, hoặc tuyên bố rằng nhữngngười như vậy không biết cách tận hưởng cuộc sống trọn vẹn. Bởi mỗi người đềucó cho riêng mình một sự lựa chọn. Nhưng sự hài lòng cuối cùng nằm trong bản chấtcủa một hoạt động. Và nếu đó là những gì bạn đang thực sự hướng tới, thì hãy cứlàm đi! Đối với tất cả những người mà bạn nghĩ là họ đánh giá bạn... thì cứ để họvô tư làm việc họ thích, bạn cũng chỉ vô tư làm việc mà bạn cần, chẳng có bất cứvấn đề nào lớn lao cả!

Ít nhất thì bạn cũng có thể tự hàorằng: Những người biết cách sử dụng khoảng thời gian một mình là những người cókhả năng tự nhận thức tình huống, có mức độ tự tin nhất định và khả năng sáng tạocao.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
ngaytinhyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google